<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?><!-- generator="Blogtiengviet/1.10.2" -->
<rss version="0.92">
	<channel>
		<title>Đãi Trăng</title>
					  <link>http://blogtiengviet.net/cucnguyenlam/</link>
			  <description>Cuộc trần, ai qua hết. Cười được đủ anh hùng. Còn biết yêu tha thiết. Xứng nguyệt quế, huân chương.</description>
			  <language>vi-VN</language>
			  <docs>http://backend.userland.com/rss092</docs>
			  			  <item>
			    <title>"SÔNG HƯƠNG HÓA RƯỢU"</title>
			    <description>
&lt;p&gt;&quot;&lt;font color=&quot;#0000FF&quot;&gt;&lt;font size=&quot;+2&quot;&gt;SÔNG HƯƠNG HÓA RƯỢU&quot;...&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;


&lt;p&gt;&lt;font size=&quot;+1&quot;&gt;&lt;font color=&quot;#FF3300&quot;&gt;Nguyễn Lâm Cúc&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo là một trong những Nghệ sĩ đa tài. Ông thành công ở cả ba lĩnh vực, thơ, nhạc và họa. Về nhạc, ca khúc &quot;Khúc hát sông quê&quot;, phổ thơ của người bạn chí thiết Lê Huy Mậu, là một trong những bài hát được công chúng yêu mến rộng rãi. &lt;/p&gt;

&lt;p&gt;      Nhà văn Nguyễn Quang Lập viết về nhà thơ, người bạn Nguyễn Trọng Tạo với giọng văn thân mật: &quot; Năm 1980...bài thơ Tản mạn thời tôi sống được cả nước bàn tán xôn xao, đó là bài thơ có cái nhìn mới mẻ và xót xa về đất nước. Nhắc đến văn chương thời kì đổi mới không thể không nhắc đến bài thơ này.  Năm 1987 văn chương nước nhà mới bảo nhau rục rịch đổi mới, thế mà từ năm 1981 anh Tạo đã dám  viết những câu thơ bỏng rát, nhức buốt như vậy, quả là gan trời.&lt;/p&gt;&lt;a href=&quot;http://blogtiengviet.net/cucnguyenlam/2009/02/05/p491718#more491718&quot;&gt;[...] Read more!&lt;/a&gt;</description>
			    <link>http://blogtiengviet.net/cucnguyenlam/2009/02/05/sa_ng_hamanng_ha_a_ramarcu</link>
			  </item>
			  			  <item>
			    <title>NĂM MƯOI NĂM MƯOI- TẢN VĂN- NGUYỄN LÂM CÚC</title>
			    <description>&lt;p&gt;&lt;font color=&quot;#009900&quot;&gt;&lt;font size=&quot;+2&quot;&gt;NĂM MƯƠI NĂM MƯƠI&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;&lt;a target=&quot;_blank&quot; href=&quot;http://www.dangha.com.vn/datapic/Image/Tintuc/20071015/tieu%20canh3.jpg&quot;&gt;&lt;img src=&quot;http://www.dangha.com.vn/datapic/Image/Tintuc/20071015/tieu%20canh3.jpg&quot; width=&quot;50%&quot; align=&quot;&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;&lt;font color=&quot;#FF33FF&quot;&gt;&lt;font size=&quot;+1&quot;&gt;Tản văn Nguyễn Lâm Cúc&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Chú rể chở cô dâu và một két vỏ chai bia trở về, khi trời đã xẩm tối. Chiếc xe vọt lên gờ đất cao nhẹ nhàng, như thể nó cũng được tiếp sức từ những tưng bừng của ngày hôm nay.  Cô dâu và chú rể mất hút qua cánh cửa bên hông phải của ngôi nhà đang sáng choang ánh đèn. Liền đó, lại thấy chú rể xuất hiện trên cửa chính, rộng mở. Chiếc áo vét sang trọng, được cắt may khéo léo ôm vừa vặn tấm thân rắn chắc của một chàng trai còn đầy mùi nắng gió, đã được cởi ra. Chiếc sơ mi trắng với bông hoa hồng trên túi áo, cũng để lại đâu đó trong phòng tân hôn. Chỉ chiếc quần còn thơm mùi vải mới và đôi giày bóng loáng vẫn còn trên thân thể chú rể, như không nỡ rời ngày vui.&lt;/p&gt;&lt;a href=&quot;http://blogtiengviet.net/cucnguyenlam/2008/12/09/p437000#more437000&quot;&gt;[...] Read more!&lt;/a&gt;</description>
			    <link>http://blogtiengviet.net/cucnguyenlam/2008/12/09/na_m_mamoi_na_m_mamoi_taocn_va_n_nguyar_</link>
			  </item>
			  			  <item>
			    <title>GIÁ TRỊ- TẢN VĂN NGUYỄN LÂM CÚC</title>
			    <description>&lt;p&gt;&lt;font color=&quot;#FF00FF&quot;&gt;&lt;font size=&quot;+2&quot;&gt;GIÁ TRỊ&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;


&lt;p&gt;&lt;a target=&quot;_blank&quot; href=&quot;http://cothommagazine.com/nhac/lyrics/MeRuCon.jpg&quot;&gt;&lt;img src=&quot;http://cothommagazine.com/nhac/lyrics/MeRuCon.jpg&quot; width=&quot;50%&quot; align=&quot;&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;


&lt;p&gt;&lt;font color=&quot;#006600&quot;&gt;Tản văn Nguyễn Lâm Cúc&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Một người bạn thân thiết nói cùng tôi: &quot;Cái đáng sợ nhất của con người chính là nỗi khiếp sợ!&quot; Tôi cũng tin như vậy.&lt;/p&gt;

&lt;p&gt; Bạn chắc có nghe, không nhiều thì ít  về nạn khủng bố ở đâu đó trên thế giới. Và bạn đã từng tin rằng, khủng bố là hành động bày tỏ một sự phẩn nộ nào đó. Không hẳn như vậy. Khủng bố còn là công cụ. Đang là một công cụ đắc lực được sử dụng nhằm mục đích gây nên sự sợ hãi, bào mòn niềm tin vào một điều gì đó, như vào một thể chế, một quốc gia, hay vào một cá nhân có tầm ảnh hưởng lớn chẳng hạn. Sự sợ hãi đó có thể có lợi cho người sợ hãi, cũng có thể có lợi cho kẻ khủng bố. Thiệt hại, tất nhiên là những nạn nhân. Vũ khí khủng bố thường là những thứ có tính sát thương cao. Bom là một loại vũ khí như vậy, kể cả bom của tin đồn nhảm. Nhưng sức công phá thì như nhau, ví dụ như tin đồn ở một đền thờ đã khiến người ta dẫm đạp lên nhau mà chết, và không chỉ một lần.&lt;/p&gt;&lt;a href=&quot;http://blogtiengviet.net/cucnguyenlam/2008/12/08/p435484#more435484&quot;&gt;[...] Read more!&lt;/a&gt;</description>
			    <link>http://blogtiengviet.net/cucnguyenlam/2008/12/08/gia_trar_taocn_va_n_nguyar_n_la_m_ca_c</link>
			  </item>
			  			  <item>
			    <title>BÀI THƠ VIẾT CHO NGÀY KHÔNG HUỀ VỐN</title>
			    <description>&lt;p&gt;&lt;font color=&quot;#660066&quot;&gt;&lt;font size=&quot;+2&quot;&gt;NGÀY KHÔNG HUỀ VỐN&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;&lt;a target=&quot;_blank&quot; href=&quot;http://www.hear.org/pier/images/anlepp8.jpg&quot;&gt;&lt;img src=&quot;http://www.hear.org/pier/images/anlepp8.jpg&quot; width=&quot;40%&quot; align=&quot;&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;&lt;font color=&quot;#0000FF&quot;&gt;Thơ Nguyễn Lâm Cúc&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Ngày như mụ đàn bà lười nhác&lt;br /&gt;
Than vản nghèo từ sáng đến trưa&lt;br /&gt;
Năm là gã đàn ông chuyên cờ bạc&lt;br /&gt;
Rất tinh ranh những ngón lọc lừa&lt;/p&gt;


&lt;p&gt;Em bổi hổi mang xuân ra cược hết&lt;br /&gt;
Ừ thì chơi cho nghiêng nước nghiêng thành!&lt;br /&gt;
Bao chiếc lá rụng rơi không kịp biếc&lt;br /&gt;
Rưng rưng hồn những cánh rừng xanh&lt;/p&gt;


&lt;p&gt;Thì đã sao nếu bây giờ lửa cháy?&lt;br /&gt;
Em hò reo ta thắng ta rồi!&lt;br /&gt;
Mặc kẻ thua là linh hồn thảm hại&lt;br /&gt;
Ôm vết đau ẩn nấp giữa môi cười.&lt;/p&gt;


&lt;p&gt;Có giọt nước mắt rơi vì lời xin lỗi&lt;br /&gt;
Mây vẫn bay chẳng thể nào ngừng&lt;br /&gt;
Thiền tịnh sẽ quỳ nếu kịp còn hấp hối&lt;br /&gt;
Chỉ e rằng phút ấy vẫn mông lung.&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;23/8/08&lt;/p&gt;


</description>
			    <link>http://blogtiengviet.net/cucnguyenlam/2008/09/03/ba_i_than_viaoft_cho_nga_y_kha_ng_huar_v</link>
			  </item>
			  			  <item>
			    <title>MỘT BÔNG HOA TÍM BIẾC</title>
			    <description>&lt;p&gt;&lt;font color=&quot;#9933FF&quot;&gt;&lt;font size=&quot;+2&quot;&gt;Một bông hoa tím biếc&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;&lt;font color=&quot;#00CC00&quot;&gt;&lt;br /&gt;
&lt;font size=&quot;+1&quot;&gt;Tùy bút Nguyễn Lâm Cúc&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;&lt;a target=&quot;_blank&quot; href=&quot;http://nguyetthao.vnweblogs.com/gallery/5413/previews/63963-b4.jpg&quot;&gt;&lt;img src=&quot;http://nguyetthao.vnweblogs.com/gallery/5413/previews/63963-b4.jpg&quot; width=&quot;50%&quot; align=&quot;left&quot; /&gt;&lt;/a&gt;Một lần tôi bất ngờ bắt gặp bông hoa tím biếc, mảnh mai trong búi cỏ ven chân ruộng. Bất chấp cái nắng tháng ba khét lẹt mùi bùn đất, bông hoa thản nhiên tím và rung nhè nhẹ những chiếc cánh mỏng. Sau này, tôi còn gặp lại bông hoa ấy nhiều lần, lần nào hoa cũng mỉm chiếc miệng bé xíu, xòe ra nụ cười tím ngan ngát.&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Thật là lạ, khi tôi viết những dòng chữ này về chị Nguyệt Thảo, bông hoa tím đó đã trở về trong ký ức của tôi, làm như giữa bông hoa và những câu thơ nóng bỏng nỗi niềm của Nguyệt Thảo có một cái gì đó liên kết với nhau:&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Tôi còn đẹp như mười lăm mười bảy ? &lt;br /&gt;
mà giêng hai vẫn cặm cụi đi về &lt;br /&gt;
ôi quỷ đạo &lt;br /&gt;
vòng tình oan nghiệt ấy &lt;br /&gt;
sấp ngửa lòng &lt;br /&gt;
thắt ngực nỗi đau tê ! - ( Thảo Vấn)&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Nguyệt Thảo xuất hiện trên VNWEBLOGS, tôi đọc Chị khi Chị đã bỏ cuộc chơi để phiêu lãng vào thế giới khác:nguyetthao.vnweblogs.com&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Thơ Nguyệt Thảo câu nào cũng buồn. Có một nỗi đau nào đó mãnh liệt, mạnh mẽ đâm tọac lồng ngực, vỡ ra thành ngôn từ rồi nảy mầm trên mảnh đất bạc phếch phiền muộn:&lt;/p&gt;&lt;a href=&quot;http://blogtiengviet.net/cucnguyenlam/2008/08/18/p312613#more312613&quot;&gt;[...] Read more!&lt;/a&gt;</description>
			    <link>http://blogtiengviet.net/cucnguyenlam/2008/08/18/mar_t_ba_ng_hoa_ta_m_biaofc</link>
			  </item>
			  			  <item>
			    <title>CÁ CHỐT VÀ VÙNG ĐẤT " HOÀNG TRIỀU CƯƠNG THỔ"</title>
			    <description>&lt;p&gt;&lt;font color=&quot;#006600&quot;&gt;&lt;font size=&quot;+2&quot;&gt;CÁ CHỐT VÀ VÙNG ĐẤT &quot;HOÀNG TRIỀU CƯƠNG THỔ&quot;&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;&lt;a target=&quot;_blank&quot; href=&quot;http://inlinethumb11.webshots.com/42698/2411779230103390742S600x600Q85.jpg&quot;&gt;&lt;img src=&quot;http://inlinethumb11.webshots.com/42698/2411779230103390742S600x600Q85.jpg&quot; width=&quot;98%&quot; align=&quot;&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Tản văn Nguyễn Lâm Cúc&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Từ xa, nhìn hàng cá sông chỉ có hai người ngồi bán, tôi thất vọng. Có ai bán gì đâu mà mua. Đầu nghĩ thế mà chân vẫn bước tới, mắt tôi bỗng sáng rực lên khi nhìn thấy một rổ cá Chốt. Lại là cá Chốt sông nữa chứ. Con cá to gần bằng ngón chân cái, bóng lưỡng, những chiếc bụng tròn căng. Cá Chốt trứng. Liếc quanh, không ai có đến mua nữa,  tôi yên chí thảnh thơi ngồi lựa cá. Thật ưng ý quá, những con cá chốt mập ú, tươi roi rói, tôi nghĩ đến nồi cháo bốc khói, thơm phưng phức mà hăm hở chọn lấy, chọn để. &lt;/p&gt;


&lt;p&gt;-Cá ngon quá! Con nào con nấy bụng trứng ứ hự. Kỳ há. Tháng sáu rồi mà cá chưa đẻ, mọi năm, chỉ đến tháng 3 âm lịch là cá đi đẻ hết rồi. - Tôi quay lại, thấy một chị đang đứng sau lưng chăm chăm nhìn tôi lựa cá. Tôi gật đầu với chị, và giật mình, đúng là đã giữa tháng sáu âm lịch, vậy mà trời vẫn chưa thật sự vào mùa mưa. Điện cúp liên miên vì các hồ chứa nước, nước ở mực nước chết. Cá Chốt, và một vài loài cá nữa chỉ đi lên đồng, lên suối đẻ trứng khi nước sông đầy phù sa cuồn cuộn do mưa nguồn đổ về. Nhưng bây giờ cũng có còn bao nhiêu cá nữa đâu mà đi đẻ? Cứ nhìn cái chợ này thì biết, cả chợ chỉ có hai người bán cá đồng.  Thay đổi quá ! Cái tưởng như bất di, bất dịch là thời tiết hai mùa mưa, nắng cũng thay đổi.&lt;/p&gt;&lt;a href=&quot;http://blogtiengviet.net/cucnguyenlam/2008/07/24/p281325#more281325&quot;&gt;[...] Read more!&lt;/a&gt;</description>
			    <link>http://blogtiengviet.net/cucnguyenlam/2008/07/24/ca_char_t_va_va_ng_a_aoct_hoa_ng_triar_u</link>
			  </item>
			  			  <item>
			    <title>NĂM TRĂM ĐỒNG LỚN HAY NHỎ?</title>
			    <description>
&lt;p&gt;&lt;font color=&quot;#CC0000&quot;&gt;&lt;font size=&quot;+2&quot;&gt;NĂM TRĂM ĐỒNG LỚN HAY NHỎ&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;


&lt;p&gt;&lt;a target=&quot;_blank&quot; href=&quot;http://lamchieudong.vnweblogs.com/gallery/1896/previews-med/32%20-%20Copy.jpg&quot;&gt;&lt;img src=&quot;http://lamchieudong.vnweblogs.com/gallery/1896/previews-med/32%20-%20Copy.jpg&quot; width=&quot;70%&quot; align=&quot;&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;&lt;font color=&quot;#006600&quot;&gt;Nguyễn Lâm Cúc&lt;br /&gt;
Nghĩ gì viết đó &lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Sau lễ chào cờ, thầy Đinh Đình Chiến, hiệu trưởng trường Trung học phổ thông Hùng Vương ( chủ nhân blog Góc Khuất ) giọng buồn buồn, nói với toàn thể học sinh.  Tuần qua, thầy có tiếp một phụ huynh, vị phụ huynh ấy phiền trách nói rằng, nhà trường phải chịu trách nhiệm về chiếc xe đạp mà em học sinh bị mất. Thầy hỏi, xe để đâu mà mất? Vị phụ huynh nói, để giữa sân trường. Thầy có hỏi vị phụ huynh câu này:  Thưa anh, nếu đi đường mà anh nhìn thấy trên đường có tờ 500 đồng rớt, anh có lượm không? Vị phụ huynh đỏ mặt. Thầy đừng khinh tôi nghèo. 500 đồng mua được gì mà tôi lượm chứ!? Tôi tuy có nghèo thật, nhưng chưa đi ăn xin. Thầy hỏi vậy là có ý gì? &lt;br /&gt;
Bây giờ, thầy cũng xin hỏi các em, các em đi học mà gặp đồng tiền 500 đồng rớt, các em có lượm không?&lt;br /&gt;
- Dạ không?- Nhiều tiếng nói đồng thanh cất lên. Một em lễ phép thưa:&lt;br /&gt;
- Thưa thầy, cây cà rem đá một ngàn, cái bánh tráng 2 ngàn đồng. Năm trăm đâu mua được cái gì! Vả lại,  chúng em là học sinh cấp 3 rồi, cúi xuống lượm năm trăm tiền rớt cũng quê, cho nên tụi em không lượm đâu!!!&lt;br /&gt;
Thầy Đinh Đình Chiến lúc này càng trầm giọng, thầy cũng đã nói với vị phụ huynh kia. Đúng là 500 đồng không ai cúi xuống lượm làm gì cho mất công. Tôi hỏi bác là vì muốn nói với bác, cũng như bây giờ thầy muốn nói với các em rằng, năm trăm đồng giá trị nhỏ đến thấy rớt các em cũng không lượm ấy, lại có thể trả tiền gửi xe đạp ở trường chúng ta một tuần! &lt;br /&gt;
Cả sân chào cờ bỗng im phăng phắc.&lt;/p&gt;
</description>
			    <link>http://blogtiengviet.net/cucnguyenlam/2008/06/16/na_m_tra_m_a_ar_ng_lar_n_hay_nhar</link>
			  </item>
			  			  <item>
			    <title>NGỌT QUÁ</title>
			    <description>&lt;p&gt;&lt;font color=&quot;#FFCC00&quot;&gt;&lt;font size=&quot;+3&quot;&gt;NGỌT QUÁ&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;&lt;a target=&quot;_blank&quot; href=&quot;http://artfiles.art.com/images/-/Florence-Storer/Fairy-Tale-Elf-Bumblebee-Flower-Poster-Giclee-Print-C10122940.jpeg&quot;&gt;&lt;img src=&quot;http://artfiles.art.com/images/-/Florence-Storer/Fairy-Tale-Elf-Bumblebee-Flower-Poster-Giclee-Print-C10122940.jpeg&quot; width=&quot;80%&quot; align=&quot;&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;font color=&quot;#339900&quot;&gt;Nguyễn Lâm Cúc.&lt;br /&gt;
Viết theo lời kể của một người thân&lt;/font&gt; &lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Ngọt quá! Nhưng không phải là kẹo, mà là hình ảnh một chú bé và một giấc mơ.  Cách đây năm mươi năm, ở một xóm nhỏ có một chú bé khoảng bốn, hay năm tuổi gì đó đang chơi cùng một con Kiki. Con chó nằm lim dim, chú bé lấy tay sờ lên chiếc mỏm đen ngòm, cái miệng con chó bị vạch ra để lộ những chiếc răng nanh trắng và nhọn. Con kiki thích thú nằm bất động mặc cho cậu chủ nhỏ coi nó là một vật chơi vui tay. Nhưng chú bé đứng dậy, chạy thẳng ra cánh cổng khép kín. Bên ngoài đường, bọn trẻ trong xóm đang đuổi nhau chạy rần rần. Chúng hò hét inh ỏi. Đứa nào đứa nấy mặt mày đỏ lựng, mái tóc đẫm mồ hôi, người đầy đất bụi và hứng khởi tưng bừng vì những trò chơi, trò quậy phá.&lt;/p&gt;
&lt;a href=&quot;http://blogtiengviet.net/cucnguyenlam/2008/05/11/p197216#more197216&quot;&gt;[...] Read more!&lt;/a&gt;</description>
			    <link>http://blogtiengviet.net/cucnguyenlam/2008/05/11/ngar_t_qua</link>
			  </item>
			  			  <item>
			    <title>VIẾT CHO TÔI</title>
			    <description>&lt;p&gt;&lt;font color=&quot;#990000&quot;&gt;&lt;font size=&quot;+2&quot;&gt;VIẾT CHO TÔI&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;&lt;a target=&quot;_blank&quot; href=&quot;http://tpham80.googlepages.com/A.jpg&quot;&gt;&lt;img src=&quot;http://tpham80.googlepages.com/A.jpg&quot; width=&quot;50%&quot; align=&quot;&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;font color=&quot;#009900&quot;&gt;&lt;font size=&quot;+1&quot;&gt;Nguyễn Lâm Cúc&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Mỗi khi buồn, tôi thường hay đến Chùa. Đây cũng là một sự bạc bẻo, nhỏ nhen của tôi. Vì thường những khi tôi vui, trong tâm trí tôi không bao giờ có cảnh của chùa, chẳng nhớ gì về chùa, kinh không thuộc, cách khấn vái không biết, và quên cả  gương mặt thánh thiện, với đôi mắt mênh mông ánh từ bi của Phật Quán Thế Âm. Bức tượng mà mỗi khi bước vào bất kỳ ngôi chùa nào, tôi cũng lặng ngắm mê mải. Ánh mắt tôi ve vuốt những dường nét thanh tao, hiền từ trên gương mặt của bức tượng rồi hình dung ra tình cảm bao la mà Người có thể ban phát. Có lúc, tôi tưởng thấy tôi được nhận một chút gì đó yêu thương và rưng rưng biết ơn. &lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Tôi luôn tràn nước mắt mỗi khi biết mình được yêu thương, dù chỉ là chút ít thôi!&lt;/p&gt;

&lt;p&gt; Tôi tìm một chỗ yên tĩnh, thường là dưới bóng mát của một cây Bồ Đề. Trong vòm lá lao xao ngọn gió chiều. Một vài chiếc lá vàng rời cành, chao đảo một chút trong khoảng không rồi rớt nhẹ nhàng. Chúng kết thúc vòng đời vô tư biết mấy. Tôi nghĩ vậy mà đăm đắm nhìn chân trời đằng sau vòm lá xanh đang rung rinh chuyển động. Tôi thả đôi mắt bơi vào chân trời.Tâm tư tôi trống rổng, mọi vướng bận trượt khỏi các gờ đeo bám trong phút giây ấy. Tôi không cảm thấy vui, hay buồn. Lúc đó, nếu có chiếc gương chắc chắn sẽ thấy tất cả đều bất động, đều rời bỏ, và vô cảm. Tôi ngồi mãi như vậy cho đến khi thấy thân mình mỏi thì lặng lẽ quay về, và thấy mình bớt chao động trước mỗi sự việc. Tôi biết, với tôi đó là cách quân bình lại mọi hổn độn của riêng mình, mặc dù mọi sự việc vẫn y nguyên, chúng vẫn trong tôi đầy ăm ắp, tranh đua, vật vả để đòi hỏi một sự thỏa mãn. Làm sao có thể thỏa mãn tất cả được nhỉ. Thường thì một cái mất đổi lấy một cái được. Và đôi khi tưởng là được lại mất mà lại vui mừng biết bao! &lt;br /&gt;
Nhưng cũng có lúc tôi vui. Khi ấy, tôi nghĩ rằng hoa đã vì tôi mà nở. Nắng cũng vì tôi mà vàng lấp lóa trên vạn vật. Tiếng hát từ một chiếc loa nào đó thật trầm ấm cũng vì tôi mà cất lên. Những lúc như vậy, tôi tưởng, tôi là tâm của mọi sự việc.Tôi phụ bạc tất thảy! Trong tâm trí tôi chỉ quay cuồng những âm thanh rộn rả, những hình ảnh nhảy nhót. Tất cả như đã nằm trong bàn tay. Tôi thấy tôi mạnh mẽ, xòe bàn tay ra có thể nắm được tất cả, chân trời xa xăm kia, dường như tôi cũng với đến được. Những lúc như thế, giấc ngủ đến thật dễ dàng, tôi quên béng từ bao giờ những câu kinh lâm râm cầu khấn trong những đêm mở mắt trân trân nhìn vào mông lung. Và những cảnh Chùa như sương khói mờ mịt tận đẩu, tận đâu chứ không tồn tại chốn trần gian.&lt;br /&gt;
Chiều nay, tôi lại buồn. Tôi lại tìm đến cổng Chùa. Từ xa tôi nghe tiếng chuông binh, bong…&lt;br /&gt;
NLC&lt;/p&gt;
</description>
			    <link>http://blogtiengviet.net/cucnguyenlam/2008/05/08/viaoft_cho_ta_i</link>
			  </item>
			  			  <item>
			    <title>BỮA TIỆC ĐÊM CUỐI NĂM-</title>
			    <description>&lt;p&gt;&lt;font color=&quot;#006600&quot;&gt;&lt;font size=&quot;+2&quot;&gt;BỮA TIỆC ĐÊM CUỐI NĂM&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p&gt; &lt;font color=&quot;#990000&quot;&gt;Truyện ngắn Nguyễn Lâm Cúc&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p&gt; &lt;font color=&quot;#000000&quot;&gt;&lt;font size=&quot;+3&quot;&gt;&lt;a target=&quot;_blank&quot; href=&quot;http://xs125.xs.to/xs125/08116/dscf2964644.jpg&quot;&gt;&lt;img src=&quot;http://xs125.xs.to/xs125/08116/dscf2964644.jpg&quot; width=&quot;50%&quot; align=&quot;left&quot; /&gt;&lt;/a&gt;C&lt;/font&gt;hị Năm ngừng tay tráng bánh, nhìn ra cửa bếp và &lt;/p&gt;

&lt;p&gt;gọi:&lt;br /&gt;
-Anh à, nghỉ tay mà đi sang bên anh Tùng đi anh. Hồi nảy, em ngó sang thấy đông đen ở bển rồi đó. Mình sang chậm, bà con chờ phiền lắm.&lt;br /&gt;
Bé Loan từ ngoài cửa bước vào. &lt;br /&gt;
-Má, họ trải bạt trong sân nhà bác Tùng rồi dọn đồ ăn ra. Có thằng cu Kiên nha cậu Bảy sang nữa đó. &lt;br /&gt;
-Con có muốn đi ăn tiệc với ba hông ?- Anh Lực hỏi con gái- Loan lắc đầu- Ba đi đi, con phụ má nấu cơm.&lt;br /&gt;
Anh Lực vội vàng tắm qua loa rồi khóac áo sang bên xóm. Hôm nay, xóm anh cúng tất niên. Mấy hôm trước anh Tùng, chú Đài, anh Hiển sang nhà anh vận động, họ nói cúng để đưa tiễn các vị thần về trời. Cúng để xua đuổi mọi cái xui rủi cho cả xóm, rồi cũng là dịp để bà con chòm xóm ngồi lại trò chuyện với nhau, thể hiện tinh thần đoàn kết. Chứ ăn làm bận bịu thì quanh năm, biết khi nào cho rảnh, biết khi nào xóm mới xum họp được. Thấy anh, chú Đài la lên&lt;br /&gt;
- A! rứa là đủ rồi. Chú Lực sang nữa là đầy đủ. Xóm mình năm nay thế này là hạnh phúc nhất rồi, không thiếu một ai.&lt;br /&gt;
 -Thiếu nhà cô Tư- Ai đó lên tiếng nhắc nhở&lt;br /&gt;
-Cô Tư ngồi kia kìa.-Cô Tư, một góa phụ trẻ tuổi, cười thật tươi khiến bao trái tim đàn ông trong xóm rung lên những xao xuyến tham lam. Hôm nay, cô Tư  ăn mặc thật mát mẻ, áo hai dây phơi cả khoảng ngực và bờ vai trắng ngần. Chẳng ai bảo ai, nhưng mọi cặp mắt đều đổ dồn về phía cô Tư, phụ nữ thì hậm hực, ganh ghét, đàn ông thích thú ra mặt. Vì vậy, bầu không khí tụ họp cuối năm của xóm càng lên náo nhiệt và nhiều sắc màu. Anh Tùng sau khi kiểm tra ly mọi người đã được rót đầy rượu trắng, loại rượu nấu của nhà bà Thanh, uống say chết thì thôi, đã đứng lên tuyên bố &lt;/p&gt;&lt;a href=&quot;http://blogtiengviet.net/cucnguyenlam/2008/03/18/p140786#more140786&quot;&gt;[...] Read more!&lt;/a&gt;</description>
			    <link>http://blogtiengviet.net/cucnguyenlam/2008/03/18/barra_tiar_c_a_a_m_cuar_i_na_m</link>
			  </item>
			  	</channel>
</rss>
